Cuộc Họp Quan Trọng ​
Sếp gửi email triệu tập toàn bộ phòng họp khẩn lúc 8 giờ sáng thứ Hai.
Tiêu đề: "Vấn đề cực kỳ nghiêm trọng cần giải quyết ngay."
Cả phòng hoang mang suốt cuối tuần. Ai cũng đoán: cắt giảm nhân sự? Mất hợp đồng lớn? Công ty phá sản?
Thứ Hai, 8 giờ đúng, mọi người ngồi im thin thít, mặt tái.
Sếp bước vào, nhìn quanh một lượt, rồi dõng dạc lên tiếng:
"Ai đã để cái muỗng duy nhất của phòng trong bồn rửa mà không rửa — suốt ba tuần liền?"
Im lặng kéo dài mười giây.
Rồi Minh — nhân viên mới nhất phòng — khẽ giơ tay: "Dạ... em?"
Sếp gật đầu, giọng vẫn rất nghiêm: "Cảm ơn em đã thành thật. Đây là vấn đề quan trọng nhất phòng mình cần xử lý tháng này."
Minh ngồi đực ra.
Sếp tiếp tục: "Bởi vì mọi thứ lớn hơn — doanh số, deadline, KPI — đều đã ổn. Khi công ty không còn vấn đề to nữa, ta phải bảo vệ những thứ nhỏ. Như cái muỗng."
Ông cười, cả phòng mới thở phào rồi cười theo.
Từ hôm đó, cái muỗng được rửa sạch mỗi ngày. Không ai biết vì sợ sếp, hay vì thực sự hiểu ra điều gì đó.
Có lẽ cả hai.